Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

                          TIỀN  SẠCH HAY...BẨN

Tiền nhiều vô kể, từng đống tiền cao ngất bằng đầu người ngồi, năm sáu chục người ngồi quây quần để đếm tiền từ một ngày đến cả chục ngày.


 Cổ nhân đã dậy: Người ta có thể chết vì tiền. Chẳng biết sưa thế nào, chứ ở đây cứ xờ vào đống tiền đếm một lúc là mười đầu ngón tay cáu bẩn đen xỳ, vì phải đếm tiền chỗ không có gió để tiền không bay nên không gian sặc mùi…tiền, ai không đeo khẩu trang là bị viêm họng liền.
            Vậy mọi người bảo tiền sạch hay bẩn.



Còn hắn . Chỉ ngồi giám sát nên không vướng ...bụi tiền









Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013



TRƯỚC TỬU
          (DỊCH ĐỐI “ rót rượu” CỦA CỤ NGUYỄN DU)

                Tựa song gối xếp rượu ngà say
              Hoa rụng sân rêu lớp lớp dầy
             Sống rượu một bình không dốc cạn
              Chết ai quẩy rượu tưới mồ đây
              Sắc xuân phai nhạt oanh dời cội
              Năm tháng xoay vần tóc bạc bay
              Một kiếp mong toàn say sớm tối
              Đời như mây nổi đáng buồn thay

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013



                  Đại hội CCB & điều ...thi vị

 Đại hội CCB khu vực được tổ chức để dành riêng cho những người lính năm xưa được sống lại một thời khói lửa đầy hào hùng, cũng chính nơi đây, họ đã gặp, đã tìm lại phần mà chiến tranh đã cướp mất, đã làm nỡ bỏ những lời hẹn ước, nỡ bỏ những câu thề.
 Có nhiều anh chị nhờ TôQuang ghi hình để làm kỷ niệm.
  Và xin chia sẻ niềm vui ấy:


CCB Bảo
CCB Dóng 




còn hắn- cứ chụp bừa







Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013


  Tỷ phú thời gian

Sáu mươi, tỷ phú thời gian?
                    Sớm thăm thú cảnh tối tìm nàng thơ
                             Cưỡi xe đến bạn chơi cờ
                     Tỉnh say hồn lạc cõi bờ lưu linh
                             Ngửa tay... vợ vẫn ân tình
                    Thay anh em để gọi mình xưng tôi
                             Hiểu qua đêm vắn tình dài
                    Mặn mà hơn cả tuổi đời còn xanh

                                                          04/2013

       NHÀN CƯ

 Công danh tiền bạc lánh xa rồi
 Thôn dã nhàn cư ẩn một người
 Vườn vải quanh nhà sương trắng phủ
 Nhà tranh bốn phía nắng vàng phơi
 Năm canh gạn mãi thơ thì cạn
 Sáu khắc đun hoài thuốc chẳng vơi
 Cái cuộc trăm năm gần xích lại
 Cầm kỳ thi tửu thảnh thơi chơi

                                      2013

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013






GẶP MẶT TẠI HÀ NỘI    29-3-2013
Bà chủ nhà người Thái rạng rỡ đứng bếp


Còn hắn, đang chờ


Vì có các bạn đang góp sức


Nhào Zô

Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013


                                                say
           Rượu ngon cảnh đẹp bạn hiền
       Dễ đâu để có thường xuyên trong đời
              Chén say xẽ cạn xẽ vơi
        Chén tình đầy ắp chuốc mời cho nhau
              Hoàng hôn phủ xuống mái lầu
        Bóng chiều ngả cạnh đêm sâu dịu dàng
              Bồng bềnh tựa mạn đò ngang
        Liêu xiêu một bóng trăng vàng liêu xiêu

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013



Suy ngẫm

             Biết bao bến đợii sông chờ
         Ghé qua xong biết bến bờ thế thôi
                Buồn vui tự tạo cuộc đời
         Thênh thang mây gió đất trời phiêu diêu
               Sống mà hưởng chẳng bao nhiêu
         Chết rồi ai kẻ tìm theo viếng mồ
                Thời gian trôi tóc bạc phơ
        Chẳng cho chẳng hứa chẳng chờ đợi ai
                                               
                                                2013
Suy ngẫm

             Biết bao bến đợii sông chờ
         Ghé qua xong biết bến bờ thế thôi
                Buồn vui tự tạo cuộc đời
         Thênh thang mây gió đất trời phiêu diêu
               Sống mà hưởng chẳng bao nhiêu
         Chết rồi ai kẻ tìm theo viếng mồ
                Thời gian trôi tóc bạc phơ
        Chẳng cho chẳng hứa chẳng chờ đợi ai
                                               
                                                2013

BUỒN



                                                                             
                                                         
BUỒN

          Lá  đứt ra đi để lại cành
          Rét luồn trong gió buốt thâu canh
          Lạc đàn nhạn lẻ buồn hưu quạnh
          Rụng cánh hoa tàn chút mỏng manh
          Ly biệt bạn về nơi cõi thánh
Trùng phùng hẹn đến giữa trời xanh
Có người đơn chiếc lòng tê tái
Ngồi vớt thu tàn giữa nắng hanh
                                      2013


Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013


SÁU MƯƠI TUỔI

 Sáu chục năm rồi tóc vẫn xanh
Đủ mùi trà rượi lá hoa cành
Lãng du quý trọng kêu bằng bác
Lãng tử bông đùa khoái gọi anh
Ra ngõ quấn chân đàn cháu chắt
Về nhà nũng vợ chút cơm canh
Khi mây khi gió khi thương nhớ
Thích đất thích trời thích mong manh
                             2013

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012


    Chân dung ( tiếp theo và hết )

  Mười năm cuộc sống vợ chồng hương đậm lửa nồng, hạnh phúc dù chưa viên mãn nhưng Vân không hề hối tiếc... Giá như có một đứa con!
  Sau nhiều lần khám đi khám lại, biết trục trặc ấy ở phía Hân, cô bác sỹ nửa đùa nửa thật: Nghe nói ngay đến cả vùng cao vẫn có những phiên chợ tình dành cho lứa đôi tìm lại nhau... chị lại đằm thắm thế kia... cá vào ao ai nhà ấy được.
  Câu nói bâng quơ của cô bác sỹ không phải không khơi dậy sự liều lĩnh với nỗi khát khao được làm mẹ trong Vân. Cái ước ao dù chỉ một lần được đau cái đau của một lần sinh nở, được hít hà cái mùi khai nồng tã lót cứ ngày một dâng đầy trong Vân với nỗi niềm riêng không thể diễn đạt bằng lời.
  Thương và hiểu vợ. Nhiều đêm Hân đưa tay lau dòng nước mắt cho Vân trong im lặng, cố đẩy gược nỗi buồn vào tận đáy lòng. Không một tiếng thở dài, không một lời ca thán. Vân biết anh để quyền quyết định làm mẹ ấy tùy ở trong Vân.
 Như bao người ra quân đợt ấy, Hân không có chế độ gì, năm năm quân ngũ chỉ là cái chớp mắt của một đời người nhưng nó đã để lại trong anh nhiều di chứng, những trận sốt nhớ rừng dai dẳng, những cơn thở khò khè do phổi yếu và có thể cả nỗi buồn không thể chia xẻ đã làm Hân kiệt sức, mất ngủ triền miên. Thương chồng yếu, Vân quyết định gom tiền mua nhà ngoài phố, cùng Hân mở lại hiệu thuốc bắc gia truyền.
 Cuộc sống mới, Vân có đồng ra đồng vào, Hân cũng có điều kiện dù chỉ là thơm thảo để gúp đỡ bạn bè. Tất cả tốt đẹp, tất cả tưởng đều êm ả thuận dòng nếu như Vân không nhờ vả kiếm cái giấy đi giám định thương tật với ý đồ chạy chọt cho cho chồng được hưởng chế độ nạn nhân nhiễm chất độc mầu da cam.
 Nhổ đánh toách một cái vào mảnh giấy báo đi giám định mất gần triệu đồng mới có, Vân tròn mắt nhìn chồng, nỗi ấm ức được ngọn gió giận hờn bùng phát. Đã có những trì triết lời qua tiếng lại, chạn bát đã xô tránh sao khỏi sự đổ vỡ, “Cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” mỗi ngày thêm  một gọt làm nước tràn ly, Hân viết đơn ra tòa xin ly dị vợ với lý do: “Không chịu nổi cô ta” và khẳng định: Nếu được ly hôn, không cần tòa can thiệp về tài sản, tất cả...thuộc về Vân.
  Sau hai ba lần hòa giải không thành, tòa cho ly hôn. Hạnh phúc vợ chồng được xây đắp bằng những kỷ niệm đẹp như trong tiểu thuyết tan vỡ với một kết cục buồn. Thế mới biết, tình yêu có thể dung nạp, hỗ trợ cho nhau trong cuộc sống vợ chồng để vượt qua những khó khăn cơm áo đời thường nhưng nó không thể tồn tại trong hai cách sống hay nói đúng hơn là hai quan niệm sống với cái nhìn khác dấu.
  Có thể muốn trốn tránh cảnh vật dễ gợi nhớ những kỷ niện buồn. Vân bán nhà, nhờ chị Bí thư thôn bí mật giữ giùm một sổ tiết kiệm dành cho Hân, vào thành phố HCM cùng với đứa cháu con cậu ruột mở “Vân Bắc Đường”  làm ghề thuốc bắc. Sau này nghe nói phát đạt lắm.
  Vác ba lô về căn nhà một gian mới làm trong góc vườn của một bà gái hóa. Tỉnh bơ nhũng điều dị nghị, những câu bông đùa khi bà gái hóa kia cứ “xồn xồn”: Vườn rộng, tặng anh ấy thước đất, đi qua đi lại... cho có hơi hướng đàn ông...
  Một thân một mình. Đáng kiếp- đối với Hân thế là quá đủ.
 Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi mười năm... hai mươi năm đã biến anh Hân ngày sưa thành bác Hân rồi ông Hân với cái bóng siêu vẹo ngả nghiêng trên đường làng như bạn đọc đã biết ở đầu câu truyện.  Lúc lên cơn lảm nhảm, mọi người đều tránh xa y như tránh xa nốt nghẻ đang muốn gãi. Tránh xa y, không hẳn mọi người đều gét hắn, họ chỉ tránh xa nỗi đau của một con người được sống mà không ra sống, hay đơn giản hơn là   tránh xa cái điều mà y đang hận đang chửi. Chửi chung cả mọi người, mình nghe chút xíu mà gây lộn với y hóa ra hắn đang chửi riêng mình sao, ấy vậy lên cứ nghe và im lặng. Chẳng ai dây với hắn.
 Người lạ mới gặp  thường chỉ ậm ừ trong cách sưng hô với Hân cho phải phép trong giao tiếp. Trọng Hân một phần, sợ hắn cũng không ít. Không ám chỉ ai, những câu nói không đầu không đuôi của y đã làm nhiều kẻ xung quanh giật thót mình như bị kim châm vào gan bàn chân, da mặt dày mấy cũng nổi da gà giống như khi bị cật nứa miết vào răng dù chỉ là nhè nhẹ. Con người y từ lời nói đến hình hài cái gì cũng trái khoáy, với cái thân teo tóp, vẹo vọ thường đi đôi với bộ áo quần sộc xệch cũng là điều dễ hiểu, dễ chấp nhận, ở Hân lại không, cái áo thu đông bộ đội phẳng phiu, thơm mùi nắng như cãi nhau với cái quần cộc nhiều túi, nhiều dây bạ đâu y cũng miết đũng xuống ngồi. Con người vô sản như y : Là đông nhất, được ít nhất, thiệt nhiều nhất mà Đảng đã chọn làm nòng cốt thì không cần câu lệ chỗ ngồi. Trong thơ ca, y đã nhiều lần tung tảy cái thú vui được chia sẻ, được tặng thơ với nét chữ rất đẹp viết trên những tờ giấy thủng bụng xé ra từ vở tập
             Cũng đành nợ một ân tình
             Xoạc chân nỡ bước giật mình vì thơ
             ... Đêm trường nửa tỉnh nửa say
                Bên thời tóc rối bên vay hận sầu...
 Tả tình đồng chí chốn quan trường:
             Hai người công tác với nhau
             Người tốt vào cũi người gian quan trường
Tả về cuộc sống:
             Cuộc sống ơi
             Đẫm màu nỗi nhớ
             Ngược xuôi như dòng sông
             Chở mặt trời sớm
                             đỏ lòm mầu nắng
             Chở vầng trăng chiều
                              lạnh giá
              Chở yêu thương
                             đứt đoạn hững hờ...
  Đọc những vần thơ điên điên khùng khùng, có người bảo y bị nghiệp chướng đến nơi rồi. Và đúng vậy, y đã bị đồng chí Bí thư xã gọi ra Ủy ban. Dằn mạnh tờ giấy xuống bàn: Thơ thẩn gì đây? “... Đảng ta nay đã già rồi / Chia thành hai phái dân thời khổ đau”. Lại còn ký cả tên Nguyễn Tường Hận nữa chứ .
 Dù không được mời ngồi, y vẫn thản nhiên ngồi xuống cái ghế băng vốn dành riêng cho người bị gọi đến để cảnh cáo, đối với y, cái ghế của người vô sản không nên tự chọn. Hai hốc mắt như sâu thêm bởi các vết nhăn rúm như chân chim dãn ra, lấp lánh: Chẳng thấy sai cái gì sốt, chú đừng vén quần mà lội vào thơ như thế, cái “Già” ở đây không phải là già yếu, phải hiểu là già dặn, là từng trải, câu sau tôi có nói chia thành hai Đảng đâu mà chú lo, chỉ là chia thành hai phái tốt sấu, hai phái cơ hội và lập trường kiên định  theo ý đồng chí tổng Bí thư Đảng:“Một bộ phận trong Đảng bị biến chất thoái hóa” thôi mà. Dấu“ nặng” trong chữ Hận là bút danh người đời chấm giúp vào chứ tôi chối cũng chả được.
  Ngừng một lát như để kiểm nghiệm người đối diện có biết thưởng thức cái vị ngọt sau cái đắng chát của chè mà y vừa “ pha” hay không?Giọng trầm xuống- Là người chịu trách nhiệm cao nhất xã, hơn ai hết, chú hiểu  những người chỉ hô khẩu hiệu to, không dám kề vai gánh vác công việc vì sợ trầy vai bẩn áo lại là những người có lý lịch sáng quắc như gương, loại người này không giúp ích gì cho dân cho Đảng. Ví như hai người cùng đi một hướng trên một con đường, người mang nặng hành trang phải bước gấp hơn cho khỏi tụt hậu nên dễ vấp ngã, mà đã ngã, đầu tóc, quần áo dễ vấy bẩn so với kẻ hành lý tồng tềnh luôn tìm được chỗ đặt chân an toàn, êm ái. Hai loại người này, nếu đồng hành, chú chọn ai?.
 Họ đã nói với nhau những gì sau đó. Không ai biết được vì y không kể lại. Chỉ biết rằng sau đận ấy, y không còn chửi đời và ít hận mình hơn. Trong hình hài tả tơi ấy, đã có tính cách “Anh Hân” của ngày xưa.
... Ngôi nhà hoang lạnh mấy chục năm được quét lại vôi ve như bừng
sáng lên trong ánh điện và tiếng nói cười của các chi hội trong làng mấy ngày nay đến thăm Hân, một nhà bạt mới dựng ngoài sân làm nơi tiếp khách, bà gái hóa “ cho mượn đất” luôn có mặt. Cũng rót nước, mời ngồi, trả lời thay Hân hàng trăm câu hỏi thăm của mọi người. Dạn hơn “Bà gái hóa” một tý, rụt rè hơn bà chủ nhà một tý, rất vừa. Tiếng nói, tiếng cười hồ hởi không giống cái không khí trầm lắng khi đi thăm người ốm thường thấy. Mọi người vui là phải, ngoài cái tình làng xóm lúc tắt lửa tối đèn, họ đã tìm được “Anh Hân” của họ ngày xưa, anh Hân hay lam hay làm, luôn hết mình vì mọi người.
 Không biết ai báo tin, Vân biết và Vân đã về. Khi chếc xe con từ từ dừng bánh, cánh cửa bật mở, Vân cúi đầu chào mọi người bước vào nhà, khụy người, đổ ập mái tóc chớm bạc nhưng còn rất dày và óng ả vào ngực Hân nức nở: Em đã bay về với anh đây, Hân ơi!
 Cái tiếng gọi trong hang đá ngày nào lặp lại, nhưng nó không âm vang ràn rạt mà trầm xuống bởi cộng hưởng nhiều tiếng xụt xịt, nức nở ở xung quanh khiến tiếng gọi cứ đặc quánh lại, ứ đầy tiếc thương cho một số phận, tiếc thương cho một đời người.
           
                                                                                 Trọng đông 2012

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012


 Chân dung ...
(Phần 3)
   Đỡ bát nước chè xanh sóng sánh mầu hổ phách từ tay bà hàng nước, Hân nới thêm cúc áo cổ, nắng khiếp thật. Đã một tuần nay đưa đội 202 huyện Tiền Hải đi đào chốt trên các ngọn núi phía Bắc của
Hải Dương lập phòng tuyến kế hoạch chống tầu, hôm nay mới xuống núi họp giao ban kết hợp với việc mua thực phẩm.
Tựa vào chiếc cột quán, Hân lơ đãng nhìn dòng sông trong xanh trước mặt, điểm nhìn dừng lâu hơn ở cái bến lát đá lô sô có hàng cây rừng phủ bóng mát rượi kia. Cảnh thật đẹp cứ khêu gợi lòng trải rộng để nhớ, để nghĩ mà không nhở ra nổi khiến Hân buông tiếng thở dài.
 Rót thêm nước vào bát cho khách, bà cụ ý tứ - cái bến thật mát phải  không chú?.
          - Bến này là bến gì hở cụ?.
- Bến Phù Vân chú ạ.
 Phù Vân... Bến Phù Vân. Dòng trí nhớ giống như một dây câu kéo từ dưới nước lên những kỷ niệm đã bị thời gian bám rong rêu phủ kín...Trong hang đá ngày mưa thủa ấy...
  ... Vân nép sát vào người Hân- sau này anh có tìm em không?.
- Nhất định em ạ.
- Sau này nếu có lạc nhau, thì anh cứ về Phù Vân tìm em anh nhé.
Anh xẽ đi tìm, nhất định anh xẽ đi tìm - Từ thị xã Hải Dương, đi  đến Sao Đỏ, gược lên phía Bắc, hỏi thăm bến Phù Vân - Phù Vân, tên hay nhỉ, cứ như tên con gái ấy. Tán dóc, nhớ đã này, anh đến Phù Vân, hỏi tên em hay tên bà cụ Bảo làm nghề bốc thuốc bắc. Mà thôi, để em đọc cho anh câu “ thần chú” này, anh xẽ không thể nào quyên được – Thần chú à, em có phải là phù thủy đâu? Nhưng được rồi, em đọc thần chú đi.- Nhưng anh phải nhắm mắt lại cơ, thế, em đọc này:
Nhà Vân bên bến Phù Vân
Thương nhau xa mấy lên gần, hỡi ai?.
    Hay quá- Em bịa ra để bạn bè nhớ khi đi tìm. Nào , anh đọc lại đi. đọc cho thuộc vào.
  ... Anh đã đọc thuộc câu thơ ấy. Nhưng ở đời, cái gì thuộc nhanh cũng dễ quên nhanh và anh đã quên. Không thể đổ lỗi tất cả cho chiến tranh với hàng ngàn sự việc phải nhớ, phải quên, cái chính anh biết và cũng là điều quan trọng nhất: Tình yêu trong anh chưa đủ mạnh,  chưa đủ sâu sắc để găm chặt câu thơ ấy trong lòng.
  Sau đại thắng mùa xuân năm 75 là đợt ra quân ồ ạt, sức khỏe yếu, Hân cũng nằm trong diện đó. Vì thiếu hơn một tháng chưa đủ 5 năm tuổi quân, Hân không được phục viên mà ra quân ở diện xuất ngũ với tiêu chuẩn 73 đồng cộng thêm 30 kg tem phiếu, vừa đủ nộp kho lương thực lấy một tháng gạo ăn.
 Bố mẹ đã mất. Căn nhà ba gian ở quê như rộng thêm ra khi đứa em gái lấy chồng xa xóm, cuộc sống mới có nhiều điều chưa thể quen, những va chạm nhỏ nhặt trong miếng cơm manh áo, những mâu thuẫn để lôi kéo bè cánh làng trên xóm dưới đã làm uể oải từng nhát xẻng mà Huân đang tận lực súc vào cuộc sống ngồn ngộn. Nhận trách nhiệm xã đội phó, dẫn đội 202 đi đào chốt và được gặp lại Vân.
   ...Rồi họ xẽ lấy nhau chứ gì? Chắc chắn là thế. Chỉ có điều khác là Hân về Tiền Hải giao ba gian nhà cho đứa en gái, cắt hộ khẩu để lập nghiệp cùng Vân ở Chí Linh.

                                         Làng Mo 9/2012
                  ( tiếp phần 4 ) 
   
   


Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012


 Chân dung ...(phần 2)

 Lần thứ hai Hân tỉnh lại lúc trời đã xế chiều, căn hầm chìm trong lòng đất nhạt nhòa ánh sáng của ngọn đèn 12v thắp bằng ắc-quy. Toàn thân đã bớt đau hơn nhưng trong đầu vẫn có tiếng ù ù như cối xay lúa. Định cất tiếng gọi: có ai không? Nhưng lại thôi, biết mình đã hoàn toàn thoát chết, cái đốm lửa lay lắt đã dính lại trong anh, sau nhiều ngày đêm sốt dữ, sau nhiều cơn thở khò khè, búng ra từng bụm máu ở mũi lẫn miệng, vẫn không tắt hẳn, cái chất sống trong người đang nóng dần lên giúp trí nhớ  phục hồi lại  giống như một cuốn phim quay chậm.
...Hân chồm dậy, uốn người theo đà bay của quả thủ pháo, nhìn vệt khói vòng cung biết nó xẽ rơi trúng đích, không đợi thủ pháo phát nổ Hân bật người vọt theo, nép vào một ụ đất, sỉa một loạt AK vào mấy cái lưng áo đẫm mồ hôi đang bò lê bò càng hòng chạy trốn. Nòng những khẩu AK đồng đội Hân tóe sáng tạo những tia khói vạch đường sóc vào tốp mũ sắt dưa hấu còn chưa chịu rã, giống như con dao tia sét sẹt bên này, phạt bên khia. Đã nghe tiếng rít của xe tăng quân ta tràn tới, bọn địch cuống cuồng rút xuống các chiến hào cố thủ. Một khẩu đại liên bên hầm  ngầm tay trái đang quét những luồng đạn đỏ lừ sát mặt đất hòng cản bước phát triển của bộ binh phía sau. Trong khói súng mù mịt, ánh chớp đạn loe lóe như trêu ngươi, như thách thức,  Hân ép sát người vào cửa hầm tung liền hai quả thủ pháo, cho mày ngoan cố này, ánh chớp tắt ngỏm. Hân lao vào một chiến hào, trượt chân ngã ngồi lên bụng một sác chết cởi trần nhưng vẫn kịp lia một loạt đạn vào tốp lính vằn vện vừa lao tới ở gách hào đối diện, nghe tiếng cốc của khối cơ bẩm ngõ xuông, chưa kịp thay băng đạn mới và vẫn ở tư thế nằm ngửa đã phải quay báng súng gạt một cái mũ sắt đang quật xuống, trượt đầu vào gực Hân đau điếng, sẵn đà, tên ngụy đổ ập xuống người đối phương trong tư thế vươn tay định bóp cổ , hắn đã chậm một vài tích tắc, hứng trọn mũi dao găm thốc gược lên, tên “Trâu điên”hộc lên sau tiếng sựt rất gọn. Hất cái xác qua một bên, Hân loạng choạng đứng lên và chỉ kịp nhận thấy một khối sáng bùng lên ngay sát mép hào, một quả đấm thốc từ bụng lên gực, trời đất tối sầm, Hân khụy xuống.    
  Không bị mảnh, nhưng bị sức ép quá nặng, mấy người nói Hân thoát chết là một sự quái lạ. Sau cấp cứu, anh được đưa từ trạm phẫu tiền phương về bệnh viện điều trị. Đồng đội từ đơn vị đến thăm thường tìm cách nán lại bên anh, kể đủ cả truyện trên trời dưới đất, báo tin trong chiến dịch vừa qua anh được tặng danh hiệu dũng sỹ, đơn vị đang đề nghị cấp trên tặng  bằng khen chiến sỹ thi đua toàn quân. Báo quân đội vừa đăng bài về gương chiến đấu của anh kèm theo cả ảnh. Cả bệnh viện ai cũng biết và khâm phục anh, nhất là mấy cô y tá, với cái tính vơ vào của một thằng đàn ông thì hình như họ đều muốn yêu anh. Nói cho công bằng, ngoài thân hình dẻo dai được luyện tập của người lính đặc công, Hân khá điển trai, nhất là sau hơn một tháng được ăn ngon ngủ kỹ đã lột sác thành một cậu Hân em trẻ hơn đến năm sáu tuổi.
 Hàng ngày chăn sóc Hân là một cô gái tên Vân có hai dải đuôi sam chảy dài quá eo lưng cứ lúc lắc sau mỗi bước đi, thêm làn da "cãi lại"  với sự gian khổ ác liệt của chiến trường. Cô không xô bồ, tán táo tợn như mấy “chị nuôi” và một số cô y tá, hộ lý. Theo bác sỹ đi khám bệnh, Vân bưng khay thuốc đứng phía sau, im lặng gương đôi mắt biết nói chớp chớp nhìn anh. Vân hay ở lại bên anh nói chuyện rủ rỉ những câu truyện chẳng ăn nhập gì với cuộc sống trong bệnh viện kèm cái lắc đầu, bướng và hơi nũng. Tất cả dừng lại ở sự quý mến, chăm sóc của một cô y tá đối với một thương binh, thế thôi!.
  Sức khỏe Hân hồi phục khá nhanh, anh xuống giúp chị nuôi nhặt rau ,nấu cơn và thỉnh thoảng vẫn cùng Vân tranh thủ đi hái rau rừng.
  Sinh và lớn lên ở vùng núi phía Bắc tỉnh Hải Dương, đôi chân Vân như có mắt đưa Hân đến những bãi rau tầu bay xanh mướt, chỉ cho anh cách nhận biết để đào một đọt măng chưa nhô lên khỏi mặt đất bởi đám lá rụng phủ dầy. Nhiều hôm trúng mánh còn đào được cả củ từ nữa .
 Hôm nay cũng vậy, chàng trai đồng bằng đang bò xoài, gập người xuống hố quyết tâm moi bằng dược đoạn củ từ lẩn sâu trong đá thì thấy tay Vân đập dập vào lưng, chỉ tay lên khoảng trống của tán lá rừng có đám mây đen vần vũ. Vội vàng thu nhặt đồ đạc, Vân dắt tay Hân chạy  vào một cái hang đá gần đấy.
 Mưa rừng thật ghê gớm, nhìn dòng mưa ào ạt hắt ngoài miệng hang thấy ớn lạnh đến rùng mình. Hú vía, vừa nói vừa xoay cái que nướng củ từ, mặt Vân hồng lên trong ánh lửa. Chọn một củ từ đã chín đưa cho Hân, ăn đi anh, nướng thế này thơm ngon lắm, nói thật nhớ, nhiều hôm bón cháo cho anh, thấy ánh mắt anh nhìn mà em thương đến nôn nao... Ngoài kia mưa vẫn sàn sạt đáp vào vách đá, mưa kiểu này có khi phải đến chiều mới tạnh. Em hát đi Vân, mai anh xuất viện xa em rồi. Em hát chán lắm, để em đọc thơ cho anh nghe. Đôi mắt mơ màng, tay hơ hơ trên ngọn lửa, giọng Vân trầm xuống:
 Đưa người ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng
Bóng chiều không thắm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong
 Chết thôi, em đọc thơ trong sách giáo khoa hay là tiếng thổn thức của  lòng em, Vân thăm thẳm: Người đi? ừ nhỉ người đi thực...em thà coi như hơi rượu say... Vân chếch choáng say, giọng hổn hển: Anh có khinh em không? Hân vội lắc đầu, cầm bàn tay lạnh cóng vuốt ve áp sát vào môi. Vân bỗng quàng mạnh cánh tay, phả hơi nóng hầm hập lên mặt anh: Anh đi em nhớ anh chết mất.
 Lần đầu tiên trong đời, Hân biết thế nào là hơi thở con gái, lần đầu, giữa nơi núi rừng này, anh được nhìn thân thể trắng trần của Vân dâng hiến. Cô trở thành đàn bà một cách tự nguyện, thiêng liêng như mọi cõi thiêng liêng trên thế gian này. Tiếng Vân rên rỉ, đủ âm vang dội ràn rạt suốt vách hang “Anh Hân ơi”.
     
                                   Làng Mo 5/ 7/2012  
                               ( Còn tiếp phần 3) 

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012


               CHÂN DUNG MỘT ĐỜI NGƯỜI

   Đời cần ta, ta cần gì đời. Đ...mẹ đời. Hắn vừa đi vừa lầm bầm chửi. Trong ráng chiều chập choạng, nhìn thấy cái bóng nghiêng nghiêng đổ dài theo mỗi bước chân hắn phá cười khùng khục. Thì ra thế, dòng đời chầm chậm trôi kéo dài chân cái bóng vốn to lớn, chững chạc của hắn thành vẹo vọ, uốn éo, xô lệch ngả nghiêng. Hắn giận đời, hận mình. Dù không muốn nhìn cái bóng đáng gét đó nhưng còn bước, cái bóng còn bám theo hắn dai dẳng không dời.
   Lớn lên ở một làng quê “Chị Hai năm tấn”. Như bao lớp thanh niên thời chống Mỹ lúc bấy giờ, Nguyễn Trường Hân hăng hái lên đường tòng quân vào một tiểu doàn bộ đội đặc công, bỏ lại phía sau những kỷ niệm dại khờ, trắng  trong của tuổi học trò. Con đường phía trước hẳn còn nhiều khó khăn gian khổ đang chờ đợi, nhưng với tuổi trẻ đang tràn đầy sức lực, Hân nguyện phấn đấu, học hỏi vươn lên trong cuộc sống quân ngũ để sứng đáng với làng quê, sứng  đáng với danh anh bộ đội Cụ Hồ .
  Làm chiến sỹ bộ đội đặc công luyện tập thật vất vả. Với khẩu hiệu “Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu”.  Những đêm rét thấu xương vẫn phải ngâm mình trong sình lầy để quan sát “ đồn địch”. Khi tiền nhập đều phải cởi trần, nhiều đêm tập xong trên đường trở về đơn vị, bùn ướt trên người bốc hơi nghi nghút, dần khô cứng lại thành mảng, bong rơi để lộ thân hình tím tái mặc cho những làn gió bấc tha hồ quết qua quét lại như muôn ngàn mũi kim đâm buốt nhói ,rét đến cứng hàm, rét đến nỗi buồn đái mà không són nổi một giọt.
  Luyện tập gian khổ là thế, nhưng với lòng quyết tâm, ham học hỏi lên sau sáu tháng huấn luyện Hân đã được cấp trên khen thưởng bẩy ngày về phép trước khi  đi “B”chiến đấu.
 Hân đi “B dài”, địa bàn đóng quân tít sâu vùng Quảng Ngãi. Đối với người lính, tính chất ác liệt của mặt trận này nếu đem so sánh với sự ác liệt của mặt trận khác chỉ là tương đối, nhưng cái sướng, khổ thì được định nghĩa rõ ràng. “Bên nắng rát, bên mưa rây”, chỉ cách nhau quả núi mà phía Tây Trường Sơn nắng Lào rát bỏng, còn Đông Trường Sơn cảnh vật thơ mộng đúng với câu hát:“Cây xòe bóng mát”...đủ dậy lên chất men của thơ ca
 Nếu nói đi B ngắn ở Quảng Trị vào những năm 71- 72 được mệnh danh  là một cái chảo rang thịt người, khốc liệt là thế, nhưng cái “sướng của nó” là chỉ cần lùi chân lại một bước xẽ được cả một hậu phương thương yêu che trở, ai cũng biết vậy. Đối với Hân thì được chiến đấu ở đâu cũng là vinh dự,  tư tưởng thảnh thơi, Hân đã hoàn thành suất sắc mọi nhiệm vụ “luồn sâu, đánh hiểm”góp phần lập lên những chiến công vang dội, được thưởng hai bằng khen.
 Chiến công của người chiến sỹ đặc công góp phần làm lên những chiến thắng lẫy lừng bất chấp cuộc sống gian khổ khó khăn, nhưng cũng chính cái thiếu thốn, gian khổ của đời lính đã giúp họ hiểu thêm giá trị về những cái mất mà họ đang hiến dâng để chiến đấu, càng cận kề với cái chết họ càng quý và yêu cuộc sống biết chừng nào... Thế hệ của Hân là đội ngũ những người lính có học thức, có cách  đánh giá đúng mức khi nhìn nhận về tình yêu và lý tưởng. Khi xông lên dưới làn đạn của quân thù đâu chỉ cần một bầu máu nóng hờn căm. Họ biết rèn cho mình một cái đầu lạnh, biết lên phương án chi tiết cho từng trận,  đã đánh là phải thắng để bảo tồn từng giọt máu của mình và đồng đội không đổ xuống phí hoài.
  Đã nhiều lần Hân run run đưa tay vuốt mắt cho đồng đội, cảm nhận rõ mùi đất mới nơi bạn mình nằm xuống đang sua tan cái nóng khét của bom đạn, góp phần làm cho bầu trời thanh bình trong sáng hơn, rồi đây Hân có thể ngã xuống để bảo vệ mảnh đất này như bao đồng đội của mình mà không băn khoăn, hối tiếc. Nhưng, lếu có một lần được sống lại ?.
  Đó là một buổi sáng đẹp trời, Hân mơ màng thấy cuộc sống hồi sinh, cảm nhận được dòng máu đang nóng dần chảy trong huyết quản, muốn vung chân tay và mừng húm khi cất được đôi mi nặng trịch. Một gương mặt cúi xuống, đúng hơn là một đôi mắt biết nói: Chúc mừng anh đã tỉnh lại. Hân đưa mắt nhìn quanh, một căn hầm thoáng đãng yên lặng tịnh không một tiếng động, phảng phất mùi cồn, khó khăn lắm anh mới hỏi cô y tá rằng anh đang ở đâu?. Thật ngạc nhiên chỉ thấy đôi môi xinh đẹp kia mấp máy như hớp hớp không khí, đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng, cô cúi xuống, luồng ánh sáng từ cửa hầm hắt vào giúp Hân nhìn rõ đường cong rất đẹp khi cô nhẹ nhàng ém lại tấm đắp, thoáng một ánh mắt tinh nghịch, một nụ hôn trìu mến đặt lên vầng trán nóng rẫy vì cơn sốt. Người thương binh bất giác rên lên khe khẽ, những vết nhăn đau đớn như dãn ra, khuôn mặt thư thái mơ màng gúp Hân chìm dần vào giấc ngủ.
                                               Làng Mo 5/2012
                                                  ( còn phần tiếp sau )

Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012


Gặp lại trò sưa
Phan Quang Cách

Bốn mươi chín năm thời gian thay đổi
Từ Thành phố Tuy Hòa em đến thăm tôi
Phút ban đầu thày chưa nhớ được
Em Tô Hà: Thầy có nhớ thày ơi !

Thầy nghỉ hưu về với đời thường
Trồng người đã trọn ra vườn trồng hoa
Thú vui khi tuổi đã già
Chiều về gió thổi đầy nhà hương thơm

Làng Chiền 16/11/2012



Nhà thầy:


Anh Sử  xóm triancuocdoi
 chụp ảnh lưu niệm với các thày cô cùng tổ hưu trí với thày Cách




    

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2012


 ĐỗThị Bích Liên -  một đọc giả rất mến mộ TRIANCUOCDOI - mong được làm quen với các Thầy Cô và cư dân cả xóm. Anh Bùi Thế Sử thông qua blog To Quang xin được giới thiệu bài thơ của Đỗ Thị Bích Liên :
                                                 

                               Trích ngang: Đỗ Thị Bích Liên
                                Bút danh: Đỗ Quỳnh Mai
                                         NS:   1960  
                                Tam Dị, Lục Nam, Bắc Giang
                                 Hội viên CLB thơ Việt Nam
                                  ĐT:     0985 570 595

Quỳnh Mai*
Đắm mình ở bến sông thơ

Nhớ thời cắp sách đến trường
                       Nghe thơ thầy đọc giảng đường mê say
                              Hồn em ôm mộng tháng ngày
                       Nguồn thơ ấp ủ ngất ngây một thời

                              Đa tình bởi kiếp con người
                        Ngày đêm say đắm từng lời trong thơ
                              Nàng thơ ơi ! chớ thờ ơ
                        Để ta trăn trở ngẩn ngơ ngắn dài

                              Quỳnh Mai*tâm chẳng đổi đời
                         Cửa thiền rộng mở tâm vời đến em
                               Dòng đời  đang dở đi tìm
                          Mải mê hồn cứ đắm chìm vào thơ

                               Một đời ôm mộng cùng mơ
                           Lớn lên thơ đã ngập bờ hồn em
                               Qua thời vất vả gian nan
                           Mong về góp với thi đàn vui chơi

                                Thơ bay về cánh đồng đời
                           Cày tơi xới đất ngọt bùi lúa hương
                                                 
                                        (* Bút danh Đỗ Thị Bích Liên)

                                                  2/8/2012