Hiển thị các bài đăng có nhãn tô quang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tô quang. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013


  Tỷ phú thời gian

Sáu mươi, tỷ phú thời gian?
                    Sớm thăm thú cảnh tối tìm nàng thơ
                             Cưỡi xe đến bạn chơi cờ
                     Tỉnh say hồn lạc cõi bờ lưu linh
                             Ngửa tay... vợ vẫn ân tình
                    Thay anh em để gọi mình xưng tôi
                             Hiểu qua đêm vắn tình dài
                    Mặn mà hơn cả tuổi đời còn xanh

                                                          04/2013

       NHÀN CƯ

 Công danh tiền bạc lánh xa rồi
 Thôn dã nhàn cư ẩn một người
 Vườn vải quanh nhà sương trắng phủ
 Nhà tranh bốn phía nắng vàng phơi
 Năm canh gạn mãi thơ thì cạn
 Sáu khắc đun hoài thuốc chẳng vơi
 Cái cuộc trăm năm gần xích lại
 Cầm kỳ thi tửu thảnh thơi chơi

                                      2013

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

Suy ngẫm

             Biết bao bến đợii sông chờ
         Ghé qua xong biết bến bờ thế thôi
                Buồn vui tự tạo cuộc đời
         Thênh thang mây gió đất trời phiêu diêu
               Sống mà hưởng chẳng bao nhiêu
         Chết rồi ai kẻ tìm theo viếng mồ
                Thời gian trôi tóc bạc phơ
        Chẳng cho chẳng hứa chẳng chờ đợi ai
                                               
                                                2013

BUỒN



                                                                             
                                                         
BUỒN

          Lá  đứt ra đi để lại cành
          Rét luồn trong gió buốt thâu canh
          Lạc đàn nhạn lẻ buồn hưu quạnh
          Rụng cánh hoa tàn chút mỏng manh
          Ly biệt bạn về nơi cõi thánh
Trùng phùng hẹn đến giữa trời xanh
Có người đơn chiếc lòng tê tái
Ngồi vớt thu tàn giữa nắng hanh
                                      2013


Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

sonng cửa tùng

sóng Cửa Tùng


 Với bất cứ ai, có lẽ sự chờ đợi đều là những giây phút dài nhất trong nỗi lo âu hay phật phồng hy vọng. Còn hắn thì không, sau khi đã thỏa thuê trò chọi gà bằng cỏ cùng đồng đội, hắn thảnh thơi gác đầu lên đám cỏ phóng tầm mắt chiêm ngưỡng những con sóng lô xô ngoài biển đang dần tím sẫm lại trong ánh chiều tà để chờ lệnh cùng đoàn xe thiết giáp vượt sông Cửa Tùng .
 Là người miền núi quen với khoảng trời hạn chế bởi tán lá rừng quanh năm ào ạt gió ngàn, lần đầu tiên đứng trước biển, hắn thực sự choáng gợp , có phải chân trời là cái vạch mờ mờ cuối con sóng tít tắp phía xa kia không? Những con sóng bạc đầu cứ ánh lên dưới ánh chiều tà từ đại dương mênh mông hung hãn xô bờ như muốn nhấn chìm tất cả , khi đến sát cửa biển bị ngăn lại bởi dòng nước yên ả chảy xuôi từ phía thượng nguồn tạo thành một bức tường sóng tung bọt trắng xóa cao hơn mặt nước biển đến hai, ba mét mà bất cứ tầu thuyền nào ra vô Cửa Tùng cũng phải gại ngùng... Hắn định tìm hiểu sự kỳ thú về bức tường sóng kia nhưng khu vực xuống bến ở thời điểm đó là khu vực quân sự, toàn lính tráng từ bắc mới vào lên chẳng biết hỏi ai. Mãi sau này khi ra vô Cửa Tùng nhiều lần mới biết, dưới bức tường sóng có dải đá ngầm, sóng vỗ vào càng mạnh, bức tường sóng dựng càng cao.
 Thẳng hướng trước mặt là khu phi quân sự phía bờ nam đã được giải phóng, nhìn những giàn tháp canh lỏng chỏng khung sắt đang sám dần trong áng chiều cập quạng , hắn nhớ đến bộ phim “trên vĩ tuyến 17” có tên ác ôn Trần Sùng, với những nỗi đau đến sé lòng của những cặp vợ chồng bởi nỗi phân chia hai bờ Nam Bắc...Dòng sông này cũng như một đời người, đều có gốc gác, cội nguồn,có tình yêu và nỗi nhớ đan cài không chỉ gậm ngùi với những giọt nước mắt khổ đau mà còn cả những giọt nước mắt hạnh phúc thầm lặng khi được hy sinh, được hiến dâng cho đất nước, cho dù năm, cho dù tháng, cho dù bao nhiêu nước đã chảy qua bến sông này.
 Đã có lệnh xuống bến. Hít căng lồng ngực để cảm nhận thêm hương vị mặm mòi của biển, chiếc xe PTU50PY của hắn phì khói theo xe cầu phà trông giống như một chiếc hòm sắt khổng lồ từ từ xuống bến. Mặc dù đã được tập khá kỹ khi huấn luyện, nhưng khi chiếc xe cầu phà tung các tấm thiết giáp, tự lắp gép thành một chiếc phà chở xe tăng qua bờ nam hắn vẫn thấy lòng đầy phấn khích xen lẫn chút lo lắng mơ hồ. Cảm giác đã không đánh lừa hắn, khi chỉ còn lại một chiếc K3B và chiếc xe cúa hắn thì xe cầu phà bị chìm ở bờ nam Cửa Tùng. Theo phương án hai, xe PTU tự bơi qua sông, các công việc như bơm mỡ chịu nước vào các ổ trục bánh chịu nặng, gỡ bỏ nắp bảo hiểm phao báo đắm, gậy báo độ nông sâu, nhắc nhở sỹ quan xa bàn mở máy quét phương vị ...đều được thành viên trong xe thực hiện khẩn trương.
... Hắn bỏ ghế trưởng xe, cúi lom khom sau lái một để cùng cảm nhận xích xe khi không còn chạm đất rồi choài ra ngoài kiểm tra độ nghiêng lệch của xe, di chuyển mấy bao gạo về phía trái thành xe cho xe thật cân bằng mới nhắc lái một khởi động số bơi nước. Rút kinh nghiệm từ chiếc xe cầu phà bị chìm là do lái xe đóng một bên “chân vịt”xe chuyển hướng khi tay dầu cố định để lớn, dòng nước trong ống phản lực gây áp lực khiến chân vịt bị kẹt, không mở ra được làm xe quay tròn dẫn đến chìm xe . Đã được cấp trên quán triệt trong lần hội ý, dù rất tin “tay nghề” lâu năm trong quân ngũ của anh Hải, hắn vẫn bật công tắc về BC ( thu phát nội bộ) nhắc lái một để cố định tay dầu 600 vòng/ phút, đi số nước bằng chân dầu, hành trình đóng mở “chân vịt” khoảng 90% cho thao tác dễ ràng , việc còn lại chỉ là sác định tiêu đèn đỏ bờ nam thẳng hướng bơi sang.
 Do sự cố chìm xe cầu phà lên phân đội xe của hắn sang đến bờ nam Cửa Tùng đã ba giờ sáng, không còn đủ thời gian hành quân đến nơi tập kết Nhĩ Hạ như ban tác chiến đề ra lên đành rải đều các xe ra mười hai thôn Làng Cát, đào hố cát sâu ngập băng xích, phủ bạt lên xe rồi lấp cát ngụy trang, đợi đêm sau hành quân tiếp. Công việc ngụy trang được bộ đội địa phương, các mạ, các chị du kích giúp đỡ nên khoảng hơn ba mươi phút sau đã hoàn thành. Sau khi đi vòng quanh xe một lượt để khiểm tra, hắn được một mẹ khoát tay: --Trộ my mệt hung hỷ, theo mạ viền ngủ, mai đi hè.
 Đã được quán triệt hai thành viên xe không ngủ chung một hầm để đề phòng pháo kích, hắn lẳng lặng đi theo bà mẹ đến một miệng hầm được che chắn cát bởi một gốc cây phi lao um tùm, hắn sững người khi mẹ nói giọng bắc:
- Con vào ngủ trước, chốc nữa em nó mới về.
 Ánh sáng từ bộ pin máy bộ đàm PRC25 tự lắp gép soi rất rõ chiếc giường một lò so gấp, phía đầu giường, thờ ảnh Bác cắt ra từ một tờ báo, một bàn nhỏ gắn vào vách hầm làm bằng bìa cactons, trên để một tập sách học sinh( loại 59 trang )đóng gộp lại, bìa ghi nắn nót bằng bút dạ: Sổ công tác, lật mặt sau “ cuốn sổ”, hắn xúyt phì cười khi thấy in những hình ảnh gộ nghĩnh cùng những lời thơ dành cho lớp đồng ấu dưới chế độ Ngụy Quyền: Ông em đeo kính gọng đồng/ Bà ngồi đan áo sướng không hở bà...vv. Vì tò mò hắn muốn mở sổ ra xem, nhưng danh dự một chiến sỹ giải phóng đã khiến hắn đặt sổ vào chỗ cũ.
 Hầm không có cửa thoát hiểm lên rất nóng bức, muỗi trong hầm bay vo vo rát mặt, vơ một cái có thể được năm sáu con. Hắn tắt đèn, cởi tuột quần áo chui vào màn và thiếp đi rất nhanh nhưng vẫn ý thức được rằng đây là hầm của một lãnh đạo, chí ít thì anh chàng này cũng là chỉ huy chi khu .
 Giấc ngủ rất sâu của anh chàng xe tăng bị đánh thức bởi bản năng sung mãn của tuổi mười tám. Hắn đã thấy một mùi rất lạ, không phải phảng phất mà là rất gần, ước lượng khoảng cách đưa tay lên mặt người ngủ đối diện, vuốt xuôi xuống, bàn tay hắn chạm phải...điện giật. Hắn ngồi phắt dậy không dám động cựa vì vẫn cảm nhận phần dưới cơ thể hắn tiếp súc một làn da mịn màng mát lạnh. Màn đêm như đặc quánh lại , chỉ còn tiếng muỗi bay u u ngoài màn, thời gian như gừng trôi. Một bàn tay dịu dàng đặt lên vai hắn, lại giọng ngoài bắc, giọng người con gái dịu dàng:
- “ Bỏ cái tính tiểu tư sản đó đi, nằm xuống ngủ đi anh”
. Hắn cẩn thận thu hai tay vào bụng, từ từ nằm xuống trong tư thế của một sác chết trong quan tài. Nhưng khổ cho hắn, trọng lượng của hai người làm chiếc giường lò so võng xuống khiến cho hai thân thể cứ dính sát vào nhau bắt hắn cử phải “căng gân” ra chịu trận. Có lẽ cảm nhận được điều đó, cô gái lật nghiêng người về phía hắn để nới rộng khoảng cách và dành dẽ: “Ngủ đi, sức khỏe của đồng chí bây giờ không phải là riêng của đồng chí nữa mà là của đồng bào, của nhân dân”,
 Cái mùi chuối chín cứ nồng làn bên vai rất gợi làm hắn không thể nằm yên được nữa. Hắn vùng dậy, chui ra khỏi màn. Đối với hắn, từ “đồng chí” chỉ dùng trong cuộc họp hay trong tình huống nghiêm trọng giữa các đồng đội. Ở đây, giữa hai người gần như không có khoảng cách vì cô gái cũng đang ở trần lên hắn ý thức rất rõ hai từ "đồng chí" mà cô gái muốn truyền tải..  Đàn muỗi đói phát hiện thân thể cởi trần của hắn áp lại , sông vào đốt rát lẹt, hắn vuốt mạnh hai tay lên người và cảm nhận hai bàn tay dính đầy máu của đàn muỗi bị giết. Đằng nào trời cũng xắp sáng, hắn nhổm dậy định chui ra khỏi hầm lên trảng cát thì bị giọng nói “Quê choa” thứ thiệt sắc lạnh kia giữ lại:
 -Răng rứa, côi (trên) trảng cát lớ sớ pháo biển ăn nát trôốc (đầu), đồng chí nỏ ưng vô mùng ngủ, tui xẽ đi khỏi hầm.
 Chuyện lớn rồi, quốc gia đại sự rồi . Hắn lưỡng lự, tiến thoái lưỡng nan .
- Tầm này sắp đến giờ cầm canh pháo biển, ngồi ngoài đó nguy hiểm lắm, nghe em, vào ngủ đi anh.
 Lại giọng bắc như ra lệnh mà vẫn dịu dàng y trang người bạn gái cùng học cấp ba ngoài bắc... Mát ngọt như vại bia giữa buổi trưa hè thấm đẫm người hắn. Lặng lẽ chui vào màn, hắn duỗi thẳng chân tay một cách khoan khoái và chìm ngay vào giấc ngủ.
 Hắn tỉnh giấc lúc đã xế chiều. Trên gực có mảnh giấy nhỏ: -em có việc phải đi rồi, ăng gô trứng cá chuồn đó em nấu cho anh ăn, chúc anh mạnh khỏe, tiến bộ trong công tác. Hải Yến .
 Hàng chữ nghiêng nghiêng, nét đều thanh thoát, chữ ký giản đơn ba nét với nét cuối vuốt ngược như bay lên .Thế là cánh chim biển đã lẫn vào tít tắp trùng khơi.

 Làng Mo Tháng 6 năm 2012

Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012



Việt Nam
        Với những địa danh &
Bản anh hùng ca
    ở thế kỷ thứ nhất

Cuộc khởi nghĩa hai bà Trưng bắt đầu từ năm 40 và kết thúc năm 43.  Trong đó có hai năm 41&42 là thời gian xây dựng đời sống tự chủ tự do. Nhưng trên thực tế thì ( ba năm ghánh vác sơn hà )*Đại Nam quốc sử diễn ca đất nước chưa một ngày bình yên. Ngay từ năm 41, vua Hán Kiến Vũ đã cho 2 vạn quân đánh vào nước ta với tổng dân số chưa đầy 1 trệu dân lúc bấy giờ. Chúng chia thành hai đường thủy bộ song song tiến theo Bái Tử Long &Hạ Long, theo lối sông Bạch Đằng, hội quân ở Lục Đầu Giang( khu vực làng Phượng Nhãn- Bắc Giang) tiến đánh hai vua bà.
Cũng theo “ Đại Việt sử ký toàn thư”với ba trận đánh lớn do hai nữ vương trực tiếp chỉ huy ở: Tây Vu, lãng Bạc, Kim Khê và  trận cuối cùng do các thủ lĩnh địa phương điều hành ở: Cửu Chân
·                           Tây vu:  Là vùng đất có từ thời Hùng vương mà trung tâm chính là thành Cổ Loa( năm 1982, ở giữa thành Cổ loa đã đào được chiếc trống đồng thuộc nhóm cổ nhất có khắc 2 chữ “Tây Vu” ). Đây cũng chính là cái đích đầu tiên của quân Hán Mã Viện để hướng tới đánh chiếm “kinh đô” Mê Linh và một lần nữa, lịch sử oai hùng thời An Dương Vương với thành Cổ Loa kỳ vĩ đã được Hai Bà Trưng lặp lại  hàng loạt trận đánh phòng ngự ở Tây Vu thành công thắng giặc. không hạ được Tây Vu, Mã Viện phải cho quân lui về Lãng Bạc
·                           *Lãng Bạc: diễn nôm là “ Bến Sóng”, Lãng Bạc nằm ở phía đông Tây Vu, vì thế mà nhiều người đã nhầm với Hồ Tây... “ Đầu công nguyên chưa có Hồ Tây, hồ này vốn chính  là khúc uốn của sông Hồng bị “ bỏ quên” lúc đổi dòng- vào khoảng thế kỷ thứ 9-10”*gs : Lê Văn Lan
Do đó vùng đất trũng ở Tiên Du (Bắc Ninh) bây giờ mới đúng là Lãng Bạc thời Hai Bà Trưng.
*Kim Khê, dịch từ Nôm ra Hán là “Suối Vàng”dòng suối này chảy ra từ ngọn Viên Nam-phía nam của núi Tản Viên (Ba Vì). Nay ở giữa các huyện Lương Sơn(Hòa Bình) và Thạch Thất( Quốc Oai- Hà Nội) ngày nay người ta vẫn đến đãi vàng xa khoáng ở đây.
(( ...Nếu phát âm theo tiếng Bắc Kinh, “ Kim Khê”  trở thành “Chin Xi” cũng thành” Chim Xi”có nghĩa là “Cẩm Khê” cũng chính vì thế, trong nhiều sách vở, nhiều tác giả viết:
“...Cẩm Khê đến lúc hiểm nghèo / Chị em thất thế phải liều với sông ...” Trên thực địa không có thực thể nào mang tên Cấm Khê hay Cẩm Khê mà lại phù hợp với sự “Thất thế” của hai bà Trưng vào mùa hè năm 43 cả* GS: Lê Văn Lan  ))
 Theo Đại Nan Quốc Sử Diễn Ca,  Đại Việt Sử Ký Toàn Thư và ngay cả bia ký ở làng Hạ Nôi, xã Mê Linh, huyện Mê Linh, Hà Nội( nơi thờ Hai Bà Trưng) đều ghi: ...Hai Bà tự trầm mình tại sông Cẩm Khê.
Sự “Trầm mình”chỉ là theo tâm thức của nhân dân, của dân tộc. Muốn Hai Bà phải được chết trong dòng sông quê hương cho mát mẻ. còn sự thật đã diễn ra thật ác nghiệt, hung tướng Mã Viện đã dẫn đại binh đuổi theo Hai Bà  đến tận nơi cố thủ Kim Khê và đã giết hai nữ vương nước Việt tại đấy. thậm chí- theo sách “ hậu Hán thư”- còn chặt đầu những nữ tướng lãnh đạo cuộc kháng chiến mang về bêu đầu tại kinh đô Lạc Dương của triều Hán*GS  Lê Văn Lan
Nhưng dù thế nào thì bản anh hùng ca đầu công nguyên về đấu tranh giữ nước của Hai Bà Trưng vẫn vang vọng , bất tuyệt giữa đát trời

Tháng 5/ 2012

Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

XỨ ĐÔNG SƯA
             &
           Di tích lịch sử văn hóa ngày nay

Đó là nhà dậy học cũ của trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi ở làng Tông Xá, nay là làng Linh Khê huyện Chí Linh Hái Dương.
 Là một vị quan nổi tiếng thanh liêm, hết lòng vì dân, vì nước, vì sự trong sạch của triều đình. Học vấn của ông cực kỳ tài giỏi thông minh…Đều được ghi đầy đủ trong các truyện kể, các giai thoại văn học, in đi in lại nhiều  lần, dường như không người Việt Nam nào là không biết. Tất cả cả chi tiết đó đều xuất phát từ một văn bản gốc, đó là truyện  :  lưỡng quốc trạng nguyên MẠC ĐĨNH CHI của Trần Tiến.
 Được vua Lê Hiển Tông( 1740 – 1786 )cho  phép, chính Trần Tiến đã “xem khắp địa hình của bản huyện để lập từ chi thờ ba vị phúc thần” trong ba vị đó có lưỡng quốc trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi “ vì chùa Quất Lâm, Tông Xá là giảng đường cũ của trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi người Lũng Động” (sách Niên phả lục). Từ đó, có thể hiểu: Văn chỉ Linh Khê hiện nay là do Triều liệt đại phu, phó đô ngự sử Trần Tiến lập năm 1770 trên nền cũ của ngôi nhà mà Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã từng dậy học.
 Những năm 1958 – 1965 di chỉ này bị tàn phá tưởng chừng hoang phế. Bây giờ ba vị Thượng Đẳng Phúc Thần đã được tạc tượng lại để thờ, ba bức tượng tôn kính đó khá đẹp nhưng rất tiếc lại đặt trong gian nhà quá nhom nhem, cạnh nhà văn hóa thôn trưng bày có phần lộn xộn. Qúy nhất là tấm bia đá CHÍ LINH BÁT CỔ còn hầu như nguyên vẹn của tác giá có tên hiệu là Thanh Hiên( có nhiều giả thuyết cho rằng: cứ theo áng văn phong và một số tình tết liên quan khác  thì có thể đó là  đại thi hào Nguyển Du ). Bài thơ làm năm 1795, khắc đá năm 1798, dựng bia năm1800.
Hiện nay chúng ta đang xây dựng một xã hội học tập, thì đây là một địa danh quý hiếm, có thể nói là linh thiêng của nền giáo dục sứ Đông xưa. Không phải gẫu nhiên các cụ lại dựng đền thờ ở Nam Sách, một huyện có số tiến sỹ nho học nhiều nhất trong cả nước Nam ta.
 Để phát huy những giá trị văn hóa và đạo lý vinh danh các bậc hiền tài, để xây dựng những cốt cách với tầm vóc mới của con người Việt Nam ngày hôm nay. Đền thờ trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi vẫn còn là điều trăn trở...

 Tham Khảo:
                     *Sách Niên phả lục
                     *Đất và người xứ Đông.                    05/O3/2012

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

ÂN TÌNH ẤM ÁP

Vì quá yêu mảnh đất nghèo nơi xóm núi
Vương dấu chân lận đận với thời gian
Đời cứ trôi giữa gió núi mây ngàn
Chếch choáng ý thơ theo dòng đời khao khát

Tri ân ơi! người đã gieo nốt nhạc
Mỗi sớm mai thức dậy được yêu thương
Tình nghĩa, xẻ chia, lấp lánh đời thường
Bồi đắp mãi nặng ân tình ấm áp

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

MỜI TÔ TUẤN

Vắng bóng lâu rồi Tô Tuấn ơi
Tri ân rượu "Hóp" cạch tơi bời
Tô Quang thầm ước mời Tô Tuấn
Cùng"cạch"cùng nghiêng cùng chơi vơi
7/ 2011