Hiển thị các bài đăng có nhãn TQ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TQ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013


                                                say
           Rượu ngon cảnh đẹp bạn hiền
       Dễ đâu để có thường xuyên trong đời
              Chén say xẽ cạn xẽ vơi
        Chén tình đầy ắp chuốc mời cho nhau
              Hoàng hôn phủ xuống mái lầu
        Bóng chiều ngả cạnh đêm sâu dịu dàng
              Bồng bềnh tựa mạn đò ngang
        Liêu xiêu một bóng trăng vàng liêu xiêu

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012


       Không đề

                        Suối vắng lặng trong cánh rừng nguyên thuỷ
                      Nước mát ngần chảy dưới tán cây xanh
                       Em tắm trần như tiên nữ trong huyền thoại
                       Gió ngẩn ngơ quên lay động lá cành
                                                                    9/ 2012

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012

LỄ HỘI CÔN SƠN – KIẾP BẠC
         ( CHÍ LINH HẢI DƯƠNG )

Huyện Chí Linh ( hải Dương) tưng bừng lễ hội Côn Sơn-Kiếp Bạc.
Du khách cả nước nô nức về đây trẩy hội.
 Kiếp Bạc trên bến dưới thuyền, người người chen chân. Đông là đúng thôi vì từ mấy hôm nay đang tập dượt hải thuyền trên sông Phả Lại để đến ngày 18/8(âm lịch) “diễn” lại trận đánh trên sông Lục Đầu, hai chữ “Sát Thát” đậm nét trên những cánh tay trần, tất cả đất trời nơi đây rực rỡ cờ hoa với những tà áo chẽn xanh đỏ, tím vàng. Về với lễ hội là chúng ta được sống trong không khí hừng hực của thời “Đông A”
 Côn Sơn, tiết trời tháng tám mát lạnh chẳng khác gì Đà Lạt, cũng hồ nước trong veo, cũng suối chẩy rì rầm và bạt ngàn mã vĩ. Đi trong hương trời ấy ta xẽ thấy lòng mình trong veo không dích chút bụi trần.
Xin được trích tải một vài  hình ảnh về lễ hội ghi tại Côn Sơn ngày 30/9/2012:













Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

Hoa cỏ may

Chiều thu nào trên đê
Hoàng hôn về nhạt nắng
                                         Nước sông chiều phẳng lặng
                                         Hoa cỏ may đam mê
                     Đi xa vẫn vẫn nhớ về
                    Biết bao nhiêu kỷ niệm
                    Lòng tràn đầy lưu luyến
                    Nhớ nhũng chiều ven đê
                                        Hai đứa mình say mê
                                        Thì thầm bên hoa cỏ
                                        Em thẹn thùng má đỏ
                                        Bất chợt anh nắm tay
                     Đôi mắt nhìn thơ gây
                     Ngước nhìn anh bối rối
                     Nhẹ nhàng em bước vội
                     Tóc nhung dài hương bay
                                      Thơ thẩn giữa chiều nay
                                      Tôi về thăm chốn cũ
                                    Bao nỗi niềm ấp ủ
                                    Tím gắt miềm cỏ may
                   Khắc khoải lòng  như say        
                   Nắng chiều nghiêng vạt cỏ
                   Vần thơ ai viết dở
                   Hương cỏ may dâng đầy

                                                27-3-2003
                    

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Chu Văn An vói di tích núi Phượng Hoàng
( Từ: Chu Văn An- thày giáo của muôn đời= NXB văn học 2011 )
Nói đến núi PHƯỢNG HOÀNG là nói đến một vùng đất đặt biệt linh thiêng của thị xã Chí Linh, tỉnh Hải Dương. Từ thủa hồng hoang quần thể naỳ đã sừng sững báy mươi hai ngọn núi như hình thể chim phượng hoàng soải cánh, Phượng Hoàng là nơi có cảnh quan kỳ thú, có thông reo vi vu bất tận, có suối chẩy rì rào quanh năm suốt tháng, có chim líu lo xây tổ giữa ngàn thông. Phượng Hoàng là cả một quần thể đồi núi chập chùng đắm say lòng du khách. Sách “Chí Linh huyền sử tích” có câu:
Quân sơn la liệt bày trận
Tả hữu tung cánh, Phượng bay ngang trời.
Chí Linh có nhiều di tích lịch sử quốc gia nổi tiếng ẩn hiện xa gần như: Huyền thiên cổ tự, Tinh phi cổ tháp, tiều ẩn cổ bích,.. Phượng Hoàng là quê hương yêu dấu của nữ tiến sỹ đầu tiên trong lịch sử nước ta-  bà chúa “Sao Sa” Nguyễn Thị Duệ. Phượng Hoàng cũng là nơi danh nhân nhiều thời đại tìm về. Song người gắn bó sâu nặng hơn cả với Phượng Hoàng có lẽ là nhà giáo Chu Văn An- người thầy đạo cao đức trọng- bậc tôn sư muôn đời của nước Nam ta.
 Hơn sáu trăm năm trải qua với biết bao thăng trần lịch sử mà cảnh sắc nơi đây vẫn đẹp như tranh vẽ, bẩy mươi hai ngọn núi vẫn trần mặc uy nghi, ngàn thông mã vĩ vẫn thầm thì kể câu chuyện động trời khi thầy Chu dâng “thất trảm sớ”…Đã làm rung động dư  luận đương thời và  có ảnh hưởng sâu sắc đến các thế hệ nho giáo sau này… tiếc rằng vua bấy giờ mờ tối không biêt nghe theo. Vậy “ Thất trảm sớ” của Chu Văn An gồm những tên quan lại nào? Số phận bọn chúng ra sao? …Ta hãy tìm về Phượng Hoàng thủa ấy:
TỘI  TRẠNG    SỐ  PHẬN  CỦA  BẨY  TÊN QUAN THAM TRONG                  “THẤT TRẢM SỚ” CỦA CHU VĂN AN

1.Mai Thọ Đức: hoạn quan chi hậu cục : cai quản phi tần và tuyển chọn mỹ nữ.
          Lạm dụng chức quyền bắt về một số con gái nhà lương dân từ 10 – 13 tuổi nuôi và dậy cách ăn chơi để hầu hạ vua; để họ chết trẻ, chết gìa mòn mỏi trong cung thất. Bày ra nhiều trò dâm ô trác táng, dẫn hoàng thượng vào con đường vô đạo
2. Trâu Canh- ngự y:
Người Hán, cháu  nội Châu Tôn, đi theo quân nhà Nguyên vào xâm lược Đại Việt năm Ất Dậu( 1285)thất trận, bị bắt, xin được cư tru. Y có công cứu chữa cho vua Dụ Tông khi vua bị chết đuối ở hồ Dâm Đàm ( Hồ Tây) lúc 6 tuổi, nhưng lại làm cho vua bị liệt dương. Năm vua 15 tuổi y chế thuốc “ hồi dương” bằng cách bắt cóc 21 đứa trẻ khỏe mạnh con nhà lương dân, giết đi, lấy mật làm thang cho bài thuốc “ hồi dương” của nhà vua, để thử nghiệm công dụng của bài thuốc, hắn bày trò để vua thông dâm với chị ruột. Hắn chế thuốc kích dục để dâng vua và anh ruột vua là Cung Túc Vương Dục. Uống thuốc này vào, cường độ dâm dục tăng lên vô độ, mỗi ngày giao hoan 20 – 30 lần không biết chán. Vua mê mẩn, quên cả triều chính, quên cả học hành, vua còn sai đóng cửa Thiên An, treo biển “ Miễn Triều”, suốt ngày say đắm với bọn mỹ nữ cung tần, bày trò cho vua ăn chơi xa đọa, dẫn dắt vua vào con đường “ thương luân bại lý” rồi chính y cũng ở lại trong cung gian dâm với cung nhân của vua.



3. Bùi Khoan – Chính trường phụng ngự:
          Bày trò cờ bạc rượu chè trong cung thất dẫn vua vào mê lộ, bê tha
 như đám dân đen ngu muội.
4. Văn Hiến Hầu
          Can tội gây bè đảng, khiến các đại thần chia sẻ, ngờ vực lẫn nhau, làm cho đức vua khó phân biết được người ngay kẻ lịnh
5. Nguyễn Thanh Lương – Hành Khiển Tả Ty Lang Chung
          Dẫn vua vào con đường ăn chơi xa xỉ đến cạn kiệt cả quốc khố.
6. Tâm Đức Ngưu – Hành Khiển Ta Ty, Hữu Bộc Xạ:
          Đồng lõa với Nguyễn Thanh Lương tìm mọi cách tăng thuế khóa, nghĩ ra các thứ thuế để bòn rút của dân, lấy tiền chi cho các cuộc ăn chơi xa xỉ của hoàng thượng. Những năm mất mùa đói kém chúng cũng không tha.
7. Đoàn Nhị Cẩu – Đồng Bình Chương Sự:
           Bòn rút khẩu phần của lính các đồ binh khí hỏng cũng không thay thế để lấy tiền công bỏ túi. Sao nhãng việc luyện tập, canh phòng để Chiêm Thành nhòm ngó miền Châu Hóa.
          …Sớ dâng nhưng vua không chấp thuận. Chu Văn An treo mũ từ quan.
          Khi Hoàng Thái Hậu Hiến Tư( vợ vua Trần Minh Tông- Con gái Trần Quốc Chẩn) biết chuyện. Bà nổi trận lôi đình vì không ngờ con mình lại hư hỏng đến thế.Bà lệnh thiết triều rồi chỉ vào mặt vua Dụ Tông mà nói: “ ta không chỉ chém bẩy tên mà còn muốn chém cả tên thứ tám nữa”. Rồi bà ngất đi.
          Năm 1369 khi Dụ Tông băng hà. Tri khu mật viện sự Phạm Sư Mạnh ( Học trò Chu Văn An ) phái quân về quê quán từng đứa trong lũ “Thất trảm” để tróc lã. Bọn chúng đều bị treo cổ dọc đường, có tên bị treo cổ ngay khi chưa kịp chạy chốn khỏi kinh thành.
          Riêng Châu Canh, tự thấy tội ác chồng chất, sợ cái họa chu di nên đã đột ngột bỏ Thăng Long đi từ khi Dụ Tông còn đang ngôi. Y đã rút êm cả số tài sản kếch xù cùng gia tộc xuống thuyền đi đâu mất tich. Sau này triều đình tìm ra y và gia đình trốn ở Vân Đồn, mặc dù y đã rời chỗ đôi ba lần, nhưng cũng bị phát hiện và bi treo cổ.
          Thế mới biết! dù có mưu ma quỷ kế thế nào, nhưng lưới trời lồng lộng, thưa mà khó thoát./.


s



Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011

Đợi chờ nhau

Gió lạnh về nhửng cánh tím hoa rơi
Tôi ngửa lòng tay đón từng cánh nhỏ
Ướp giưã trang thơ gửi nhờ trong gió
Nữa mai rồi em trở lại biết đâu?

Mùa xuân mùa xuân lần nữa qua mau
Hoa xoan rụng lá xoan vàng võ
Hai đứa mình hai phương trời cách trở
Nhặt cánh hoa rơi ta bắc nhịp cầu
Tay vịn vào mầu tím đợi chờ nhau

Từ “Hương quê”
8/2011